Phẩm cách quốc gia hay cách giữ căn tính của nước mình

Đọc cuốn sách này hơi nhiễu một chút vì lượng thông tin khá nhiều, tác giả là một nhà toán học, hệ thống chương mục có cái gì đó hơi khác logic văn thông thường. Mặc dù cực kì hệ thống nhưng không phải đọc cái là bắt nhịp được ngay. Nhiều khi đọc xong một chương lại phải tự hỏi: Ủa chương trước vừa nói cái gì mà ổng nhắc lại hay có cái gì rối rối ở đây (đại loại là khó follow hết ý tưởng nếu đọc một lần).

Nâng niu gót hài theo kiểu ngài Louboutin

Chúng ta nên tìm một ai đó đáng để viết về, để thực sự có cảm hứng làm việc trước một tuần mới. Tuần này, tôi sẽ kể cho các bạn về ông hoàng giày Christian Louboutin. Những năm gần đây, thế giới chỉ nói về sneaker về Nike, Adidas, New Balance hay những hãng giày khác. Còn trước đó thì hình như chính là giày đế đỏ Louboutin chiếm sóng spotlight. Ở đâu người ta cũng nhắc tới những…

Tuổi trẻ lạc lối… tới quán của ông chủ Modiano

Tôi đã đọc liền một mạch hết cuốn sách. Ban đầu, không đủ kiên nhẫn, tôi đã định giở phần kết ra xem qua thế nào. Nhưng tôi biết, truyện của Patrick Modiano thì có biết phần kết cũng chẳng ích gì, nó sẽ không giúp ta hình dung ra câu truyện thực hư thế nào đâu. Thế rồi, tôi bỏ qua, đọc mấy phần đánh giá của báo Pháp, cũng chẳng khả thi lắm.

Chuẩn mực của một phụ nữ thanh lịch với Muriel Barbery

Muriel Barbery khéo léo kéo những cô nàng mơ mộng về Paris trở lại thực tế và khiến những Parisiens kênh kiệu về một nước Pháp kiểu mẫu kìm lại sự khoe khoang vô lối. Sau đó, là một tinh thần hướng tới THIỀN, hướng tới sự TĨNH LẶNG và hướng NỘI của người NHẬT. Việc chắt lọc ra một vài điểm tinh tế của nghệ thuật thơ – thiền – thiên nhiên nơi người Nhật tạo thêm cho tác phẩm một chút màu sắc Á Đông thật mới mẻ, nhất là đối với các độc giả phương Tây.